MỚI NHẤT!

Đọc nhanh >>

Bên trong khoang cabin chật chội chỉ cao 1,2m, có những con người đang loay hoay tìm đường sống, làm công nhật để trả tiền thuê gần 100 nghìn/đêm

05-07-2023 - 20:05 PM | Sống

Sau khi so sánh rất nhiều khách sạn, nhà nghỉ cho thuê, Lâm Hoa đã chọn một khoang cabin cao 1,2 mét, giá thuê chỉ 30 NDT/đêm (hơn 98 nghìn đồng), là nơi duy nhất nằm trong khả năng của anh.

Đứng trên ban công trên tầng 28 của một tòa nhà ở thành phố Tây An (Trung Quốc), Lâm Hoa gọi điện cho vợ.

Sau lưng anh, những khoang phòng cabin xếp chồng lên nhau như tổ ong, mỗi khoang là “cả thế giới” của một người. Không gian chừng 30 mét vuông, xếp đầy 20 khoang phòng màu vàng nhạt, có thể chứa 20 người được che đậy bằng tấm rèm che hờ, ánh sáng lờ mờ hắt ra từ đầu chiếc đệm đơn, là nơi ở của Lâm Hoa gần hai tuần nay.

Bên trong khoang cabin chật chội chỉ cao 1,2m, có những con người đang loay hoay tìm đường sống, làm công nhật để trả tiền thuê gần 100 nghìn/đêm - Ảnh 1.

Những khoang cabin im lặng

“Cabin” là một hình thức sống đặc biệt được ưa chuộng bởi những người trẻ tuổi chọn thuê nhà giá rẻ ở một số thành phố lớn. Ưu điểm chính là: có cái tên ngầu hơn, được bao bọc bốn phía nên có sự riêng tư tốt hơn, giá thuê thấp đến mức ai cũng phải đắn đo suy nghĩ - 30 NDT/đêm (hơn 98 nghìn đồng).

Chiếc cabin của Lâm Hoa nằm ở hàng đầu tiên, tầng dưới. Thoạt nhìn, nó giống như một chiếc hộp vuông vức, được bao bọc bởi bức tường bằng nhựa, chỉ có một lối ra vào duy nhất. Hàng đêm, những tấm mành sẽ chiếu bóng những người sinh hoạt bên trong, cảnh tượng nhìn từ xa như trò chiếu bóng nghệ thuật.

Với chiều cao dưới 1,2 mét, người thuê không thể đứng trong cabin. Lâm Hoa miễn cưỡng ngồi xếp bằng ở trên giường, phải cúi lưng chú ý đụng đầu, trải nghiệm chân thật thế nào là không gian sống chật chội đỉnh điểm.

Bên trong khoang cabin chật chội chỉ cao 1,2m, có những con người đang loay hoay tìm đường sống, làm công nhật để trả tiền thuê gần 100 nghìn/đêm - Ảnh 2.

Khoang phòng cabin của Lâm Hoa

Cabin đơn giản hóa cuộc sống đến cực điểm, giữ lại chỉ một trong những chức năng cơ bản nhất - ngủ. Nhưng khác với căn phòng chỉ có một chiếc giường, nó mang lại cho người ở cảm giác cô tịch tuyệt đối.

Lần đầu tiên nhìn thấy nơi ở kiểu cabin này, Lâm Hoa rất hài lòng. Ít nhất anh nghĩ: "Giường vừa đủ nằm, như ký túc xá đại học". Với điều kiện lúc đó, anh thực sự không thể yêu cầu quá nhiều. Sau khi vào cabin, anh còn nhìn thấy đèn ngủ, gương và một ổ cắm gắn trên tường, có thể sử dụng bằng cách cắm thẻ cabin.

Nhưng quan trọng hơn, chỗ thuê này nằm ở trung tâm thành phố. Sau khi so sánh rất nhiều khách sạn, nhà nghỉ cho thuê, Lâm Hoa đã chọn nơi này. Giá ở đây thấp nhất, chỉ 30 NDT/đêm, là nơi duy nhất anh có thể thuê được. Hơn nữa vị trí của nơi đây cũng thuận tiện cho anh đi làm.

Tại nơi ở của Lâm Hoa, anh sống với hơn chục người gần như im lặng và bị mắc kẹt trong cuộc sống của chính họ. “Hầu hết người sống ở đây không giao tiếp nhiều với nhau. Ban ngày tự đi ra ngoài, nhiều người không quay lại vì phải làm ca đêm. Người trở về qua đêm thì buông tấm rèm che, lặng lẽ sinh hoạt”.

Người thuê ở đây chủ yếu là công nhân xây dựng, shipper, blogger không mấy nổi tiếng và những người thất nghiệp đã phải chịu những thay đổi lớn trong cuộc sống và không thể trả tiền thuê nhà. Mỗi khoang cabin, mỗi cuộc đời và nghề nghiệp khác nhau, lặng lẽ tách biệt bằng bức tường nhựa.

Bên trong khoang cabin chật chội chỉ cao 1,2m, có những con người đang loay hoay tìm đường sống, làm công nhật để trả tiền thuê gần 100 nghìn/đêm - Ảnh 3.

Vu Hiện, 40 tuổi, đang tìm việc ở Thâm Quyến, cũng chọn sống trong cabin vì túi tiền eo hẹp. Mỗi lần quay trở lại khoang cabin của mình và đi ngang qua không gian sinh hoạt chung, anh luôn nhìn thấy những sinh viên trẻ đeo tai nghe la hét và chơi game, trong lòng anh thầm nghĩ “mấy cậu chàng này bị sao thế nhỉ, không biết quý trọng thời gian”, cũng than thở chính mình vận phải cái số thất nghiệp ở tuổi trung niên, ngậm ngùi đè lại cái tôi mà sống.

Cuối cùng, Vu Hiện chỉ có thể mỗi lần đều cúi đầu chui vào cabin, giả vờ như không để ý tới.

Được biết, khái niệm cabin cho thuê bắt nguồn từ Nhật Bản. Ban đầu nó được mở ra cho một số nhân viên văn phòng không thể về nhà. Các đặc điểm chính là tiện lợi về kinh tế, dịch vụ toàn diện, vệ sinh và thoải mái.

Mạc Y Đình, 20 tuổi và không đủ khả năng trả tiền thuê nhà cao. Sau khi tìm được công việc pha chế ở Vũ Hán, cô thuê một khoang cabin. Vào mùa hè, cô kéo theo ba chiếc vali lớn, leo lên cầu thang hẹp và nhìn thấy một nhóm du khách đang trò chuyện. Và cô ấy trở thành một ngoại lệ trong nhóm người này.

Những du khách sống trong cabin về cơ bản đến để du lịch. Họ có vẻ thoải mái hơn cô rất nhiều, thường tổ chức tiệc tùng, điều này khiến Mạc Y Đình trông giống như một người ngoài cuộc. Mang theo chiếc túi nhàu nát, cô thức trong cabin cho đến sáng sớm, lặng lẽ trốn trên giường, ăn những món nguội lạnh, tiếng sột soạt của túi ni lông bị che lấp bởi tiếng ngáy đâu đó vang lại.

Mạc Y Đình phải ngủ bù trong khoang cabin khi trời yên tĩnh vào ban ngày và rời khỏi vào ban đêm để tắm rửa và đến quán bar làm việc. Ngay cả với đồng hồ sinh học bị đảo ngược như vậy, sẽ không ai nghĩ rằng có gì sai khi sống trong khoang cabin vũ trụ.

Một thân một mình ở chỗ này nửa tháng, người cho thuê rốt cuộc nhịn không được hỏi: "Cô tới đây đi chơi sao?".

“Không phải”, đây là câu trả lời duy nhất và gãy gọn của cô gái để kết thúc đoạn hội thoại đậm chất xã giao.

Bên trong khoang cabin chật chội chỉ cao 1,2m, có những con người đang loay hoay tìm đường sống, làm công nhật để trả tiền thuê gần 100 nghìn/đêm - Ảnh 4.

Dàn cabin trong một tòa nhà ở Thượng Hải.

Những ước mơ nhen nhóm trong dàn cabin chật chội

Bên ngoài ban công, Lâm Hoa dựa vào lan can, đầu dây bên kia, vợ tâm sự về cuộc sống ở quê và tình hình của con trai hiện tại. Khi vợ hỏi dạo này thế nào, Lâm Hoa che ống nghe và ho hai lần: "Mọi thứ vẫn ổn".

Lâm Hoa đã nói dối. Anh đã nghỉ việc ở công ty kỹ thuật hơn một tháng trước. Tuy nhiên, hai tháng lương bị công ty nợ đã trở thành cọng rơm cuối cùng: “Tôi thực sự không thể cầm cự được nữa”. Sau đó, anh tìm kiếm việc làm ở khắp nơi, nhưng khó khăn vô cùng.

Số tiền tiết kiệm của anh đã bị một người bạn lừa từ 3 năm trước. Ở tuổi trung niên, không còn đồng nào trong túi, và buộc phải trả nợ thẻ tín dụng hàng tháng trước đó đã mượn thay cho người bạn, tổng cộng hơn 300.000 NDT (hơn 984 triệu đồng).

Ngày thứ 30 không thể tìm được việc làm, Lâm Hoa buộc phải vứt bỏ thói quen "ngồi trong văn phòng" và quay sang tìm một công việc công nhật. Thật bất ngờ, anh tìm được một công việc vặn vít các tấm cửa tủ, kiếm được 200 NDT (hơn 656 nghìn đồng) trong 8 giờ.

Bên trong khoang cabin chật chội chỉ cao 1,2m, có những con người đang loay hoay tìm đường sống, làm công nhật để trả tiền thuê gần 100 nghìn/đêm - Ảnh 5.

Khách sạn cabin tại sân bay quốc tế Hà Đông, thuộc "phiên bản cao cấp" và giá đắt hơn.

Trong mắt rất nhiều người, khoang cabin dù sao cũng chỉ là nơi ở tạm thời, nếu có nhiều tiền hơn, hoặc cuộc sống ổn định thì một ngày nào đó mọi người sẽ rời đi.

Sau khi Mạc Y Đình tìm được một công việc ổn định, cô cuối cùng đã rời khỏi khoang cabin và mua một chiếc mô tô màu đen cực ngầu. Trong thời kỳ kinh tế ổn định, cuộc sống trong khoang cabin dường như là một bộ phim nhạt nhòa. Sự buồn tẻ khó thích nghi sau khi kéo rèm trong những cabin đó, và tiếng ngáy xung quanh dường như dần biến mất.

Trong ký ức đó chỉ còn lại bản thân một mình đấu tranh cho cuộc sống tốt đẹp hơn.

Ngay cả đối với Trần Đông Đông, diễn viên tự do đã sống trong khoang cabin hai năm, cũng là người bạn thân thiết của Lâm Hoa tại nơi đây, cuộc sống kiểu này rồi cũng sẽ kết thúc vào ngày nào đó. Khi người thuê khoang cabin lần lượt rời đi, Trần Đông Đông đã chia tay chủ thuê và chuyển đến một căn hộ gần công ty.

Hiện tại, Lâm Hoa vẫn đang sống trong khoang cabin.

Bên trong khoang cabin chật chội chỉ cao 1,2m, có những con người đang loay hoay tìm đường sống, làm công nhật để trả tiền thuê gần 100 nghìn/đêm - Ảnh 6.

Khi gần đến sinh nhật của vợ, Lâm Hoa đã thưởng cho mình chuyến về quê. Trong suốt 3 năm anh trả nợ thay cho người khác, chỉ có vợ anh với tư cách là “người thân thiết nhất” hiểu được hoàn cảnh và nỗi khổ tâm của anh.

Trở về nhà, Lâm Hoa bế đứa con hai tuổi ra ngoài ăn tối cùng vợ. Những lần sinh nhật trước, anh đều mua bánh kem và chi tiền tổ chức tiệc. "Nhưng năm nay khả năng tài chính thực sự có hạn, vợ tự trả và cũng là lần đầu tiên cô ấy làm như vậy".

Một miếng bánh kem lớn được bày ra trước mặt Lâm Hoa, trên lớp kem trắng có cắm một bông hoa nhỏ màu hồng nhạt. “Hy vọng sinh nhật năm sau, tôi sẽ có sự chủ động hơn”, Lâm Hoa nói.

Thời điểm đó, anh có lẽ không còn sống trong khoang cabin nữa.

Theo Trung Hạ

Phụ nữ số

Trở lên trên